Let’s travel together.

[Review] Dừng chân ở A Lưới

Dừng chân ở A Lưới 138

Cảnh yên bình ở A Lưới

A Lưới, một cái tên khiến người ta liên tưởng đến những cánh rừng bị tàn phá bởi chất độc hóa học trong chiến tranh, là cái tên khiến du khách phải suy nghĩ “có lẽ chỉ nên ghé qua mà không nên ở”. A Lưới vốn chỉ là huyện xa nhất của tỉnh Thừa Thiên – Huế, nhưng khi đến Huế, người ta thường choáng ngợp trước những đền đài, thành quách, di sản, không ai còn nhớ đến một nơi hoang vắng, hẻo lánh. Dường như không có bất cứ điều gì hấp dẫn để khám phá. Tuy nhiên, chỉ có A Lưới mới thấy rằng những suy nghĩ trên là sai lầm.

Nằm cuối quốc lộ 49, cách Huế khoảng 70km, A Lưới là cái tên xuất hiện trong hành trình xuyên Việt một cách vô danh, sau mãn nguyện với những cung điện, lăng tẩm nơi từng có. Kinh đô vàng của một thủ đô duy nhất. Rời Huế, về miền Tây, ngược núi… Quốc lộ 49, A Lưới lại đón tôi bằng những con đèo quanh co ngược xuôi trong xanh thẳm của Trường Sơn vĩ đại. Cơn mưa tháng bảy đổ xuống nhanh đến nỗi tôi không kịp dừng xe, tôi chưa kịp lấy áo mưa trong ba lô ra thì cô ấy đã ướt hết rồi. Thế là ý định đi thăm thú thị trấn nơi hoang vắng này trở thành thời gian chờ khô hành trang với những điều thú vị bất ngờ.

⚠️ Xem thêm :  Review Carisbay Hostel: nơi lưu trú view chuẩn nhất quả đất tại Quy Nhơn

Dừng chân tại thị trấn A Lưới, nằm ở ngã tư quốc lộ 49 và đường Hồ Chí Minh sau cơn mưa rừng bất chợt, sau khi phơi quần áo, tôi lang thang theo chỉ dẫn của lễ tân khách sạn để đến bản. Arahant quay lại với lời giới thiệu: “Chưa đến thăm A Nô, coi như chưa từng đến A Lưới”. Làng chỉ cách trung tâm huyện khoảng 3km.

Dừng chân tại A Lưới 140

Bên cạnh dòng A-la-hán

Dừng chân ở cổng làng, tôi chợt nhận ra A-Nôn không chỉ là một làng văn hóa, mà còn có một thác nước rất đẹp của suối A-Nôn. Tiếng nước đổ vang như núi chĩa vào đầu làng. Trong không khí mát mẻ vùng cao, tiếng thác đổ như làm tan đi cảm giác buồn chán của cơn mưa rừng bất chợt. Điều đặc biệt là nước dưới chân thác A-Nôn chảy thành dòng rộng, đẹp và rất hoang sơ.

Theo người dân ở đây, Arah là nơi sinh sống của nhiều loài động vật trên trời. Một hôm, người trong làng nhìn thấy con ếch lớn, liền lấy nỏ bắn lên. Con ếch chết, người đàn ông về nhà ốm chết. Dân làng yêu mến và lấy tên ông để đặt tên cho thác.

Chiều tháng bảy, đắm mình trong dòng sông A-Noôn, giữa bát ngát núi rừng xanh ngắt và tiếng thác đổ, chợt nghĩ đến bóng dáng cô gái Pa Kô đang đi bên dòng suối vắng. ..

Theo Vũ Thanh